mercredi 4 juillet 2018

Dù cách xa đến vậy...

Cuộc đời này tồn tại một chàng trai ở bên cạnh bạn, người có những suy nghĩ tương đồng với bạn, người mà dù ở cách bạn nửa vòng Trái Đất vẫn khiến cho bạn có cảm giác an tâm kỳ lạ.

Năm tôi 18 tuổi, chàng trai ấy đã nói với tôi rằng, "em thật là, yêu thương cả thế giới rồi lại về đây khóc lóc với anh", "anh cứ yêu thương em mãi liệu có tốt cho em ko?". Thế nên tôi đã chọn cách mạnh mẽ, chọn cách kiên cường, tự đứng trên đôi chân mình và chấp nhận mọi sóng gió ko ngừng ập đến.

Năm tôi 25 tuổi, vẫn là chàng trai ấy, khẽ bảo cái kẻ đang khóc thút thít là tôi rằng, "em cứ đi an ủi họ hàng hết đi, nếu buồn quá không có nơi than thở thì nhắn tin cho anh", dù anh ko biết lúc đó tôi vẫn đang khóc. Tôi đã cảm thấy lòng mình nhẹ vơi đi khi anh nói câu đó.

Tôi vẫn luôn như thế, lặng lẽ sống cuộc đời của mình, vẫn bước ra ngoài kia gặp gỡ mọi người, vẫn cười nói, vẫn che giấu tất cả mọi nỗi niềm. Thế nhưng, tận cùng bên trong vẫn là một đứa con gái yếu đuối đến đáng thương. Ko phải ng khác ko chìa tay ra cho tôi, chỉ là tôi ko biết phải lôi con ng đó ra đối diện vs ng khác ntn.
Năm tôi 18t, hay năm tôi 25t, tôi vẫn cần anh như thế. Ng có thể hiểu đc lòng tôi, có thể thương tôi một cách giản đơn, cho tôi chút hơi ấm giữa cuộc đời lạnh lẽo.

Lúc yêu anh say đắm, tôi đã từng nói, dù bây giờ xa xôi ngàn dặm vẫn ko nghĩ mình cần ai khác. Lúc tình yêu ấy bị khoảng cách cùng bụi thời gian phủ mờ đi, tôi ngỡ rằng trái tim mình đã an ổn, tôi ko cần anh. Thế nhưng, sự dịu dàng của anh những lúc tôi mấp mé bên bờ vực thẳm, lại cho tôi chút hơi ấm tôi cần, để tôi kiên cường bước tiếp.

6 năm rồi, ko gặp anh đã hơn 6 năm rồi, sự tồn tại của anh trong đời tôi vẫn là điều kì diệu mà tôi luôn biết ơn. Tôi đã quá quen vs những sóng gió, quen cả vs sự cô đơn, quen vs cái vỏ bọc mạnh mẽ mà tôi tự khoác lên mình để đối diện vs cuộc sống. Thế nhưng, vì có anh nên tôi biết, cô gái nhỏ trong tôi, dịu dàng yếu đuối nhạy cảm, vẫn chưa từng thay đổi. Anh như một ngôi nhà nhỏ của riêng tôi, những khi cảm thấy mình ko thể chịu đựng đc nữa, tôi lại vô thức tìm về. Ko phải lúc nào ngôi nhà ấy cũng có củi cho tôi sưởi ấm, nhưng tôi vẫn thấy bình yên.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire