Lần đầu tiên là khi anh ấy nói đùa gì đó về chuyện tự tử. Và đã hiểu nhầm rằng mình thực sự không chấp nhận đc kiểu đùa đó, thế nên chàng dỗi, im lặng mất 1 ngày. Mình đã hơi bất ngờ, vì vốn dĩ anh ấy không phải kiểu người quá nhạy cảm. Đó là lúc mình nhận ra mình cần chàng trai này hơn mình tưởng, cũng là lúc anh ấy nhận ra anh ấy đặt nhiều cảm xúc lên mình hơn anh ấy nghĩ.
Lần thứ hai là khi mình nói đùa về việc sẽ ở bên người khác nếu chia tay anh. Anh ấy đã thất vọng khi cảm thấy mình không nghiêm túc với mối quan hệ này. Quãng đường từ bờ sông về nhà chưa bao giờ dài đến thế, mình lại còn đi với đôi giày cao gót dưới chân, trong sự im lặng đến đáng sợ của cả hai. Mình thậm chí còn nghĩ sẽ mặc kệ anh ấy, thế nhưng mình lại không muốn khoảng thời gian ít ỏi có được lại bị phung phí bởi những hiểu lầm không đáng có. Đó cũng là lúc mình nhận ra chàng trai ấy thực sự muốn có một mối quan hệ lâu dài và nghiêm túc với mình, dù bọn mình đều hiểu cuộc sống này vốn thiên biến vạn hóa.
Lần thứ ba là khi cả hai đều mệt và đói, cảm xúc tiêu cực còn sót lại từ cái khách sạn quái quỷ ở Zurich khiến mình không kiềm chế được mà giận anh ấy khi anh ấy dùng điện thoại trong lúc mình bắt đầu kể một câu chuyện. Sau đó bọn mình đã nói chuyện rất lâu khi về khách sạn. Đó là lúc mình biết anh ấy cũng mang nhiều nỗi lo sợ trong mối quan hệ này, và dù mình có chuẩn bị tinh thần cho việc đổ vỡ bao nhiêu thì cũng không nên khiến anh cảm thấy bất an.
Bọn mình thậm chí đã thảo luận về chuyện hôn nhân. Anh ấy bảo không muốn kết hôn vì một tờ giấy chẳng có ý nghĩa gì cả. Mình đồng ý với quan niệm đó, một tờ giấy không mang ý nghĩa gì cả, thế nhưng mình vẫn cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến việc người mình yêu thậm chí còn không muốn có trách nhiệm gì với mình, muốn có thể rời khỏi mình một cách dễ dàng không vướng bận. Thế nên mình đã bảo anh ấy rằng nhưng em muốn kết hôn. Mình thực sự nghĩ anh ấy sẽ cố gắng giải thích cho mình hiểu cái vấn đề mình vốn dĩ đã hiểu, kết hôn chỉ là giấy tờ, nó không giúp bọn mình yêu nhau hơn. Và mình đã hoàn toàn bất ngờ khi anh ấy suy nghĩ rất lâu rồi thở dài ôm mình và bảo, nếu em muốn thì anh sẽ kết hôn với em. Thực ra hiện tại đối với mình điều đó chẳng có gì quan trọng, mình thậm chí còn chưa bắt đầu nghĩ đến chuyện một ngày nào đó người này sẽ là chồng mình, thế nhưng mình hiểu chàng trai này có thể tôn trọng mình và tôn trọng sự khác biệt giữa tụi mình.
Lần tiếp theo thì cũng không hẳn là giận. Chỉ là đột nhiên câu chuyện lại chuyển đến việc có thai ngoài ý muốn. Cũng chỉ là cái tính hay nghĩ linh tinh đến tình huống xấu nhất của mình. Mình đã rất khó chịu khi anh ấy đề cập đến chuyện phá thai, và đã lạnh lùng nghĩ rằng em có thể không cần anh, nhưng đó là con em và em sẽ bảo vệ nó, em cũng không cần một người ở bên em vì trách nhiệm. Đây không phải là lần đầu tiên mình nghĩ đến chuyện này, và quan điểm của mình vẫn không đổi dù yêu anh.
Anh ấy có vẻ shock với điều mình nói, suy nghĩ rất lâu và bảo nếu thực sự mọi chuyện xảy ra như vậy anh sẽ không để em chịu đựng mọi thứ một mình, vì anh yêu em. Chàng trai của mình tùy hứng, phóng khoáng, thế nhưng lại là con người có nhiều ý thức trách nhiệm hơn mình trông đợi. Có lẽ một phần nào đó, cũng như mẹ anh ấy, mình đã có nhiều lo sợ về chàng trai tháng 12 của mình.
Và sau đó, anh hỏi mình, tại sao em lại có thể nhanh chóng gạt anh ra như vậy, em không thể dựa vào anh sao? Mình đã chua xót nhận ra, bản thân đã quá quen với cuộc sống phải tự gánh chịu mọi thứ một mình, mình đã quên mất trong mối quan hệ này mình có thể dựa vào anh ấy.
Và giờ lại tiếp tục cảm thấy khó chịu vì một chuyện mình biết rõ là không nên khó chịu. Có lẽ mình lại đang hờn ghen với cái quá khứ mà mình không thể can dự vào. Chàng trai của mình là một người rất thu hút, mình biết, mình cũng không bận tâm nhiều đến việc người khác thích anh, mình có tự tin của bản thân và mình biết người anh ấy chọn hiện tại là mình. Chỉ là trái tim ngu ngốc đôi khi cứ cảm thấy khó chịu về việc có những người đối với anh ấy thậm chí còn đặc biệt hơn mình. Mình biết rõ cái cảm giác này ngu ngốc thế nào, bản thân mình cũng có những thứ quá khứ mà anh ấy không thể chạm vào.
Bọn mình đã gặp nhau vào thời điểm bọn mình cần nhau. Trái tim con gái và tính khí lạnh lùng bướng bỉnh cứ muốn được anh yêu thương chiều chuộng. Ngốc ạ, gặp được nhau là điều may mắn, chọn đến với nhau là điều không hề dễ dàng nếu tính đến khoảng cách giữa hai bọn mình, vậy thì đừng để những vấn đề nhỏ nhặt làm cho tình yêu này ảnh hưởng tiêu cực đến cả hai.
Lý trí là tốt, tỉnh táo là tốt, nhưng đừng quên mình yêu anh ấy và mình cần anh ấy.
Mình rất bướng bỉnh và cao ngạo. Mình biết. Điều đó không tốt cho một mối quan hệ. Nhất là khi người nào đó tính khí cũng như vậy.
RépondreSupprimerKhi mình bảo, em cảm thấy anh đang rất lạnh nhạt với em, và anh ấy nhẹ nhàng trả lời, anh cũng cảm thấy em lạnh nhạt với anh, bỗng nhiên mình thấy bọn mình thật ngốc. Một chuyện mà cả hai đều có thể hiểu, thế nhưng lại không chịu được thái độ của người còn lại và bướng bỉnh im lặng. Trái tim dễ tổn thương khiến bọn mình dễ chui vào vỏ ốc để bảo vệ bản thân. Thế nhưng những việc như vậy cũng dễ dàng khiến cho bọn mình đánh mất nhau.
Anh ấy bảo, chúng ta sẽ không thể đồng ý với nhau về tất cả mọi thứ. Và cả hai chúng ta đôi khi cũng quá cao ngạo để nhận ra mình sai chỗ nào.Thế nhưng em phải nhớ với anh em quan trọng hơn tất cả những điều đó, anh sẽ không để mất em vì những bất đồng quan điểm. Lúc cảm thấy không tốt, không cần phải nói gì cả, chỉ cần ôm người còn lại thật chặt, kể cả ngay lúc đó không thấy mình sai, cũng hãy nói, "I'm sorry, I was wrong, I love you so much".
Chàng trai này mỗi ngày đều làm mình cảm động bởi sự ân cần của anh ấy, và lối suy nghĩ tương đồng. Mình cũng cho rằng những bất đồng là chuyện nhỏ, rồi sẽ qua, quan trọng là mình yêu anh ấy và cuộc sống của mình hạnh phúc hơn nhiều khi có anh bên cạnh. Giận hờn, cãi vã cũng không sao, mình đã khó khăn đến thế nào mới tìm được con người này giữa biển người, mình sẽ không dễ dàng buông tay.